31/05/2013

Tháng năm...



Tháng năm...

ánh nắng vàng dẫn lối cỏ xanh
mưa tung tăng trên làn gió tươi
tà áo nào bay, cánh hoa phượng đỏ
đôi chim nhỏ vẫn ríu rít với nhau

hồn thi ca vẫn chảy trên sông hiền hòa
anh chàng nhà thơ ngồi đó thờ ơ
cây bút bỏ quên bên ô cửa sổ
bởi cảm xúc đi lạc, dạt về phía em.

31/03/2013

Bài thơ không tên số ...



Sài gòn phồn hoa lắm ánh đèn
Nhà cửa phố xá ngợp khung trời
Nhà chờ xe buýt anh ngồi đó
Chỉ một hướng nhìn tựa như không
Người người qua lại không ngưng nghỉ

Dòng đời trước mặt lại rất xa
Nụ cười tươi, anh vẫn cố giấu
Khoảng lặng, trong anh tan nát rồi
Một chiều mưa anh thấy lòng mình
Rơi xuống thềm nhà, vỡ tung ra........


27/03/2013

Mèo lười

Cơm canh thịt cá thơm ngon
mặc kệ
mèo lười nằm dài ngoài ban công
mắt lim dim
nắng lan tỏa ấm áp
một chiếc lá rơi, hai chiếc rơi lá...
ba lá chiếc rơi, chiếc bốn rời cành...


26/03/2013

Một chút nghĩ suy...

Một mình thức dậy trong đêm, tôi đi loanh quanh một mình quanh nơi tôi ở, quanh những vùng đất tôi đang nghĩ. Nơi tôi ở lúc về đêm thật yên tĩnh, ánh sáng đèn đường rọi xuống một thứ ánh sáng ấm áp ảo diệu. Hầu hết mọi người đã ngủ.

Tôi cũng đã ngủ rồi, nhưng lại thức dậy trong đêm không biết vì bài tập hay là vì những suy nghĩ vốn cứ theo tôi suốt lâu nay. Điều đó có làm tôi tốt hơn?

22/03/2013

Không phải tơ trời, không phải sương mai…


Đỗ Trung Quân
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!


Có người





Có người hẹn đến phương trời
Nghĩ làm sao, tiếc một đời lại thôi