Bài thơ không tên số ...



Sài gòn phồn hoa lắm ánh đèn
Nhà cửa phố xá ngợp khung trời
Nhà chờ xe buýt anh ngồi đó
Chỉ một hướng nhìn tựa như không
Người người qua lại không ngưng nghỉ

Dòng đời trước mặt lại rất xa
Nụ cười tươi, anh vẫn cố giấu
Khoảng lặng, trong anh tan nát rồi
Một chiều mưa anh thấy lòng mình
Rơi xuống thềm nhà, vỡ tung ra........


Nhận xét

Bài đăng phổ biến