Có người





Có người hẹn đến phương trời
Nghĩ làm sao, tiếc một đời lại thôi


Có người lơi lả bờ môi
Mòn thân như cánh vạc nơi hoang cùng.

Có người mê mải tiệc tùng
Tàn cuộc vui, thấy tận cùng tái tê.

Có người tỉnh giữa cơn mê
Giận đời, buồn nỗi lê thê tháng ngày.

Có người vừa nhấp chén say
Tỉnh sao lại thấy mắt cay hả giời.

Có người yêu cả một đời
Rồi chia ly chỉ một lời không hơn.

Có người thì rất giản đơn
Có người mây gió tủi hờn vu vơ.

Có người vì giận câu thơ
Để rồi vuột mất giấc mơ sang mùa…

Có người chỉ thích nói đùa…

Tác giả: Trần Việt Anh

Nhận xét

  1. có người tiếc thương một nhành hoa
    nhưng vô tình lướt ngang vườn hồng

    có người nhớ nhung một tiếng cười
    để nụ cười vương lòng một người khác

    có người cứ mải miết bước đi
    để sau lưng một ánh mắt luyến lưu

    có người đợi chờ trong câm lặng
    để thời gian trôi dần theo vô vọng

    có người vô tâm người vô tình

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến