Không phải tơ trời, không phải sương mai…


Đỗ Trung Quân
Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em!



Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau…
Em vừa ập vào anh…
… Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.
Không phải đâu em – không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng … chợt tím …
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là… thế thôi … tan biến

Anh cầu mong – không phải bây giờ 
Mà khi tóc đã hoa râm 

Khi mái đầu đã bạc 

Khi ta đã đi qua những giông – bão – biển – bờ

Còn thấy tựa bên vai mình

Một tình yêu không thất lạc …

Nhận xét

Bài đăng phổ biến